Nữ hoàng Victoria (1819-1901) tỏ ra “không vui” với kha khá thứ, trong đó có chuyện dùng nhiều nước hoa trên cơ thể. Sử dụng mỹ phẩm hay trang điểm đều được đánh đồng là hành vi của một phụ nữ sa ngã hay thậm chí là gái làng chơi, làm những điều trái với luân thường đạo lý.

Sức ảnh hưởng của Nữ hoàng lớn đến mức đến tận nhiều năm sau thời kì Victoria, người ta vẫn chuộng lối trang điểm nhẹ nhàng với đôi gò má ửng hồng khỏe mạnh hơn là một khuôn mặt “suy đồi” bởi lớp son phấn lòe loẹt, bất cứ ai trang điểm đậm đều bị coi như tội lỗi.

queen victoria portrait
Chân dung Nữ hoàng Victoria thời trẻ.

Hầu hết nước hoa ở vào độ đầu đến giữa thời Victoria đều trang nhã và mang hương hoa thoang thoảng, nhẹ nhàng, nữ tính với mùi hương chủ yếu đến từ các loại hoa như oải hương, hoa nhài, hoa hồng, kim ngân,…

Thảo dược có mùi thơm cũng được sử dụng, ví dụ như hương thảo, cây kinh giới ô, húng tây, hoặc nét phá cách hiếm hoi của các loại gia vị như đinh hương (thường được miêu tả là có mùi giống hoa cẩm chướng).

Nữ hoàng Victoria rất yêu thích những mùi hương đến từ nhà sáng chế nước hoa người Anh – Creed. Năm 1845, Creed dâng lên Nữ hoàng một loại nước hoa mang tên Fleurs de Bulgarie, và bà đã sử dụng nó suốt khoảng thời gian trị vì đầy vinh quang của mình.

Loại nước hoa này được miêu tả như một bản waltz của hồng Bulgari, xạ hương, long diên hương và cam Bergamot – bản “update” của mùi hương này vẫn thuộc hàng best-seller hiện nay.

Năm 1885, Nữ hoàng Victoria trao tặng Creed một Chứng chỉ Hoàng gia, có thể xem như một sự bảo trợ công khai đến từ bà.

fleurs de bulgarie
Lọ nước hoa “Fleurs de Bulgarie” ở thời điểm hiện tại.

Người thời Victoria đặc biệt yêu thích violet – hương thơm của nó rất thông dụng trong các sản phẩm dành cho việc tắm gội. Người ta ăn những cánh hoa violet ướp ngọt thành kẹo, bánh ngọt ướp hương violet.

Ở góc phố có những người mang chiếc giỏ đầy ắp loại hoa thơm ngọt ngào này, chào bán cho các quý bà, quý cô để họ cài lên váy, và các quý ông nhét vào vành mũ hoặc gài trên ve áo.

Phụ nữ thích mê trước “trào lưu” đầy nữ tính như ép hoa violet khô vào sổ và coi việc đi dạo thong thả ở chốn làng quê đến những cánh rừng nơi bạt ngàn violet nở rộ là một thú vui tao nhã.

a nosegay of vilolet

candied violet
Chuyện kể rằng hoa violet ướp ngọt cũng rất được Hoàng hậu Elisabeth nước Áo thuở xưa yêu thích.

Tất cả nước hoa mà chúng ta hằng yêu thích ngày nay có nguồn gốc từ thời Victoria. Các nhà hóa học thời kì đó đã phát hiện ra những phân tử mang tính đột phá, đưa việc chế tạo nước hoa lên một tầm cao mới.

Các chất tổng hợp thường rất đáng tin cậy cũng như khá ổn định, đôi khi còn giúp người làm nước hoa cảm nhận rõ ràng mùi của loại hoa mà trước đó không thể nắm bắt hay trích xuất hương thơm một cách tự nhiên.

Nhà hóa học Dumas Peligot tách được một phân tử có tên gọi “cinammaldehyde” từ dầu quế. Đến năm 1844, một người có tên Cahours tìm ra “anethole”, mùi hương chính được tổng hợp từ dầu hồi. Hạnh nhân đắng (benzaldehyde) và “heliotropin” (mùi của hoa dạ lan hương) cùng với “vanillin” cũng được thêm vào kho nguyên liệu của các nhà sáng chế hương thơm.

Một nhà hóa học người Anh tên William Perkin tiếp tục phát hiện ra “coumarin” – được ví như có thể “đưa bạn đến một kì nghỉ trên dãy núi Alps” với hương cỏ khô mới gặt.

Năm 1888, Alfred Baur phát hiện ra xạ hương nhân tạo, và đến năm 1895, hoa hồng và hoa nhài nhân tạo lần đầu ra mắt. Loại hoa hồng “giả” đầy hấp dẫn này được cam đoan rằng sẽ không bị mờ màu sắc trong trời lạnh, không bị tách rời thành từng cánh, và người ta chắc rằng nó sẽ luôn được giữ đúng kết cấu như ban đầu.

pot pourri
“Pot Pourri”, tranh sơn dầu năm 1897 của họa sĩ Herbert James Draper. Nguồn ảnh: bust.com

Trong những hãng nước hoa nổi tiếng Anh quốc có cái tên Grossmith. Thành lập từ năm 1835 tại London, Grossmith được trao Chứng chỉ Hoàng gia từ Hoàng hậu Alexandra và Hoàng gia Tây Ban Nha, Hy Lạp. Nó cũng nhận được huy chương trong cuộc triển lãm Great Exhibition năm 1835 cho nước hoa và dầu thơm.

Những loại nước hoa nổi tiếng của Grossmith là Hasu-No-Hana (1888) và Phul-Nana (1891). Hãng nước hoa này hiện nay đã được khôi phục bởi con cháu của gia đình Grossmith.

phul nana
“Phul-Nana” của hãng Grossmith. Nguồn ảnh: Fragrantica

Đến những năm cuối thế kỉ 19, nước hoa đến từ Anh quốc được ưa chuộng trở lại. Trong các mùi hương được phụ nữ thời Victoria chấm lên nơi mạch đập (cách dùng này vẫn được duy trì đến nay) có những cái tên như “Mille Fleurs”, “Jockey Club” và “New Mown Hay”.

Thú vị hơn, những mùi hương này được các dược sĩ sáng tạo thành từng phiên bản riêng của mỗi người, bởi thị trường nước hoa không bị kiểm soát bởi luật thương hiệu.

Dọc theo eo biển nước Anh, nước hoa bắt đầu có sự pha trộn hài hòa giữa hương thơm tự nhiên và nhân tạo. Paul Parquet sáng tạo nên Fougère Royale dành cho Houbigant. Năm 1889, Aimé Guerlain đã chạm tay vào ống vanillin khi pha trộn nên loại nước hoa huyền thoại mang Jicky của hãng Guerlian – như hồi chuông báo hiệu sự xuất hiện của những hương thơm đầy thăng hoa, khoái cảm và âm ỉ.

Khi mới ra mắt, Jicky của Guerlain gây sốc bởi thoảng một chút mùi… động vật. Thế nhưng sức ảnh hưởng của nó sau đó đã tạo nên những chuyển biến đáng kể trong ngành công nghiệp nước hoa.

jicky by guerlain
Nước hoa Jicky của hãng Guerlain. Nguồn ảnh: perfumesociety.org

Nguồn bài: Perfumesociety